15.

Đến giờ một trong những điều mình thích nhất ở bạn vẫn là cách bạn kể về gia đình mình, hạnh phúc, tự hào và lấp lánh yêu thương. Là vừa thích vừa ghen tị, vì điều giản đơn như vậy mình chưa bao giờ làm được.

Mình nhớ bạn đã từng bảo rằng nếu không trở thành người nổi tiếng, bạn sẽ ở nhà làm nông trong một trang trại cùng bà của mình. Tất nhiên, nổi tiếng vẫn luôn là một điều tốt lành, với tất cả những cơ hội, trải nghiệm và tình cảm bạn nhận được, thế nhưng mình vẫn nghĩ dù ở nẻo đường nào, bạn sẽ luôn hạnh phúc. Thi thoảng mình lại nói đùa rằng mình có thể tưởng tượng được viễn cảnh bạn ở một trang trại nhỏ trên đồi cao, ngày ngày nhổ cà rốt và nhảy múa cùng những chú bò? Rồi bạn sẽ kết hôn với tình yêu đầu tiên của mình, ở bên người ấy mãi mãi, có con và trở thành một người bố tốt. Đấy, nghĩ về bạn là nghĩ về những điều lạc quan, bình dị và tốt lành của cuộc đời như vậy.

Mình cũng nhớ bạn đã từng nói rằng bạn có rất nhiều ký ức đẹp đẽ cùng người bà của mình. Thời mầm non mỗi ngày mong ngóng bà đến đón, và hai bà cháu sẽ dừng chân ở một chiếc máy bán hàng tự động để mua trà. Người bà đã nuôi bạn mười bốn năm trời không khác gì bố mẹ, luôn thương yêu và cưng chiều bạn, là người quan trọng, rất rất quan trọng với bạn. Bạn đã cầm gói khoai chiên ôm mặt bảo rằng, bà thích tớ béo tốt mà, nên là tớ sẽ tiếp tục ăn thôi. Bạn đã thổ lộ thật buồn trên sân khấu ngày nhận cúp, ‘bà ơi cháu yêu bà nhiều. ước gì cháu đã có thể nói những điều này sớm hơn’. Bạn đã nghẹn giọng mắt ngấn nước trước rất nhiều người dõi theo, thẳng thắn chia sẻ về nỗi hối hận lớn nhất của bạn.

Tim mình đã luôn rơi vỡ thật nhiều lần khi nhìn thấy bạn – đứa trẻ của gia đình, đứa trẻ của những thứ tình cảm ruột thịt thuần khiết.

.

/Nhưng dù sao mình cũng không nghĩ bạn sinh ra với số kiếp làm nông đâu, nhất là sau khi nhìn cảnh bạn mặc đồ fancy đứng nhàn hạ ăn bánh mì mứt trong khi anh em bận rộn sml, đến phút cuối chỉ việc vác ra chiếc đĩa con sóc nhốt lồng lố lăng đựng chút nước sốt để rồi spotlight af, trong khi anh gì tỉ mẩn làm mì hải sản ngon lành cành đào thì không ai care rất thương idontknowwhy : )/ 

.

Btw đề nghị anh Jerry trong năm nay nhả mẹ nhạc ra đây đm uống nhiều nước vào, yêu đương mệt mỏi thế nhỉ : )

 

11.

猿は木から何処へ落ちる

Loài khỉ ngã cây, rồi sẽ rơi xuống đâu?

3 2 1

Châm ngòi

NỔI LỬA


70 tỉ năm về trước, loài khỉ xuất hiện

Đánh dấu bước tiến hóa, chúng ta có mặt tại đây

70 tỉ năm trôi qua, hóa thành ngu dốt

Không ngừng suy đồi

Cứ mãi kiêu ngạo

Ôi, loài người thật vĩ đại

.

Khi tôi đang hát bài ca ngu ngốc này

Có người đang hi sinh thân mình

Và khi ai đó hi sinh thân mình

Hạnh phúc nhân gian lại bỗng như đâm chồi

.

Đối ngược với những ngày chán chường

Là sự phi thường hùng tráng

Ngày qua ngày ăn mòn lấy thân ta

Tự hỏi, ta có thể làm được gì?

.

Trái táo chạm mặt đất

Sẽ hút nước và bắt đầu căng phồng

Còn loài người ngã cây chúng ta

Cứ mãi chìm trong tối tăm mịt mờ

Bỏ tiền bạc mua một quả tim

Đốt lửa lên hòng sưởi ấm tim này

Loài khỉ đứng trên ngọn trăng kia

Hỉ hả cười vào khuôn mặt nhân loại

.

1, 2, 3, 4 chúng ta học thật nhiều

A, B, C, D chúng ta biết thật rộng

Nhưng vẫn không thể tìm ra nguyên do của sự ngu dốt

1, 2, 3, 4 chúng ta khóc than ầm ĩ

Cứ to và to dần và lặp lại như vậy

Nhưng vẫn không thể tìm ra nguyên do của sự ngu dốt


23 năm về trước, tôi được sinh ra

Người ta nói đây sẽ là kết thúc của quá trình tiến hóa, thật không thể tin nổi

Lén lút giấu đi đôi tay nhuốm máu

Đứng hát ca về hòa bình về tình yêu

Tôi đúng là thiên tài mà

Loại thiên tài tự che mắt bản thân

.

Chiến tranh và xung đột, nào hãy nhấc súng lên

Tình yêu và hòa bình, tình yêu và hòa bình

Chiến tranh và xung đột, nào hãy đi theo lẽ phải

Tình yêu và hòa bình, tình yêu và hòa bình

Loài khỉ ngã cây, rồi sẽ rơi xuống đâu?

.

1, 2, 3, 4 chúng ta học thật nhiều

A, B, C, D chúng ta biết thật rộng

Nhưng vẫn không thể tìm ra nguyên do của sự ngu dốt

1, 2, 3, 4 chúng ta khóc than ầm ĩ

Cứ to và to dần và lặp lại như vậy

Nhưng vẫn không thể tìm ra nguyên do của sự ngu dốt

.

70 tỉ năm về trước, loài khỉ xuất hiện

Đánh dấu bước tiến hóa, chúng ta có mặt tại đây

70 tỉ năm trôi qua, hóa thành ngu dốt

Không ngừng suy đồi

Cứ mãi kiêu ngạo

ÔI, LOÀI NGƯỜI THẬT VĨ ĐẠI

10.

introduce_Forest-750x288.png

Có bao giờ bạn cảm thấy mình quá thiếu tập trung, chỉ làm việc được 5 phút là lại check Facebook hay Email một lần? Bạn đã thử biết bao nhiêu cách, nhưng 30 phút tập trung quá là xa xỉ. Nếu cứ đà này, […]

via LÀM SAO ĐỂ BỚT MẤT TẬP TRUNG? — Cứ làm đi

Huhu đáng yêu quá, từ mai Dung cũng sẽ trồng một cái cây :))

Mà khổ vãi kiểu hóa thánh mất tập trung cmnr í không có deadline sát đít hay người giám sát là không bao giờ có chuyện ngồi ngoan học bài làm việc được quá 30 phút, lúc nào cũng ngơ ngơ ra như con mất não đi rót cốc nước xong cái quên mẹ việc cần làm =))) Thành ra cảm giác cũng bỏ ra kha khá thời gian mà hiệu quả công việc lại không có cao huhu sau này ra đời rồi vỡ cả mồm Dung ạ :<

9.

Hôm trước 3 chị em đi ăn ngoài, đến lúc tính tiền tự nhiên chị quản lí bảo, cuối tuần nào cũng thấy các bạn đến ăn mình vui lắm, thấy hiếm có gia đình nào 3 chị em như vầy, mà nhìn các bạn ăn ngon vui vẻ bếp nhà mình cũng có tinh thần nấu. Cũng không nhớ chính xác lắm, nhưng đại loại là vậy, nghe xong thấy cảm xúc lẫn lộn, vừa vui vừa buồn :’>  Vui thì tất nhiên là vì việc 3 chị em đã luôn stick với nhau như vậy, còn buồn thì chắc là do không biết còn stick với nhau được bao lâu nữa. Thời gian ấy mà, cruel như một con chó.

Rồi tự nhiên mình hiểu ra tại sao mình lại buồn vô duyên vô cớ cái lần đi bộ một vòng thị trấn ấy. Tương tự, khi nhìn chị H. ôm bác N. khẽ lau nước mắt hôm đám cưới, khi nằm nghe A. giọng đều đều kể chuyện bạn bè đêm 4 đứa sleepover, khi đọc được post cuối năm trên tumblr của H. kể về những chuyện mà MXH 1 năm qua đã không giúp mình cập nhật. Chưa bao giờ mình thấy câu ‘when people grow, they grow apart’ nó đúng và thật và buồn đến vậy. Mình nhớ lại năm 18, chúng mình đã ngồi cạnh nhau bên xấp hồ sơ chọn trường này quyết trường kia, cẩn thận tỉ mẩn như thể cái mảnh giấy ấy sẽ quyết định cả cuộc đời tương lai sau này của mấy đứa, và rồi chỉ sau 2 năm chuyển giao, các bạn ai cũng vững vàng và trưởng thành hơn, đã biết lặng im thu vén mọi chuyện, thu hẹp vòng tròn chia sẻ. Nỗi buồn ủ kín, gạt mình khỏi nhiều mối quan hệ. Và không chỉ là thế hệ đồng trang lứa với mình, mà cả thế hệ anh chị, những người đã gắn bó cùng mình suốt cả một khoảng thời gian tuổi thơ, mọi người lớn lên, thay đổi và cũng dần biến mất khỏi cuộc đời mình. Tệ hơn, bây giờ thậm chí mình còn không giữ được thái độ tôn trọng với một số người-đã-từng-là-người-thân. Về chuyện này mình cũng hay nghĩ ngợi, cũng chán chứ, nhưng mà không tránh được. Người lớn xấu xa. Thi thoảng cứ ôm bé Chi rồi khóc lóc kịch cỡm bảo em ơi em đừng lớn, thế giới chỉ toàn bụi bẩn, nhìn cô nè, héo úa tàn tạ, xấu xí nữa. Nhưng em không có hiểu lòng tôi, cứ cười hề hề rồi cạ cạ lợi toàn răng mới nhú chưa mọc vào cánh tay huhu mẹ toàn dãi, thật là. ;_; Nhưng mà í, chỉ mong em lớn lên thật vui vẻ, khỏe mạnh và yêu bản thân thật nhiều thôi em ơi ;_;

8.

16804382_1089287204516471_5325024107108166512_o
cre: captured by insossidade@fb

“Vì một vài lí do nào đó, ta đã thực sự tin rằng nếu có thể tự chỉ trích bản thân, những lời chỉ trích ấy sẽ hướng ta tới sự thay đổi. Ta cứ hằng tin rằng nếu ta cay nghiệt, rồi ta sẽ trở nên tốt đẹp; nếu ta ngược đãi bản thân, rồi ta sẽ biết yêu lấy chính ta. Nhưng điều đó chưa từng đúng, dù chỉ một phút giây, rằng tủi thẹn sẽ là con đường dẫn lối tới yêu thương. Chỉ có tình yêu mới có thể khiến tình yêu đâm chồi, nở hoa.”

cre: theartidote@insta